|
They say love is blind, oh baby you're so blind. posted on Tuesday, 16 October 2012 ▲ + comment (3)
Tôi xem phim cứ toàn phát điên phát rồ vì mấy chi tiết cỏn con tí ti chả liên quan gì đến nội dung chính. Ví dụ như ánh mắt của Jun Hee lặng lẽ nhìn về phía Yoon Jae khi cậu ấy vừa làm em đứng hình vì trò đột ngột ghé sát vào tai em thì với chả thầm. Có một chút băn khoăn theo kiểu “cậu ấy có biết cậu ấy vừa làm gì không?”, một chút khó chịu theo kiểu “cậu ấy có biết được mình cảm thấy thế nào mỗi khi cậu ấy hành động như thế không?”, một chút sợ hãi theo kiểu “mình có thể chịu đựng như thế được nữa không?”. Nhưng rốt cuộc, em chỉ nhìn thôi, lặng lẽ nhìn, chôn chặt những băn khoăn, khó chịu, sợ hãi tận sâu bên trong.
Sự thật là Jun Hee thích Yoon Jae, thích khi ngay bản thân em cũng biết là không nên thích. Love is not a choice, it’s what the heart wants. Phải, nhưng cho dù là thế, thứ tình cảm này dành cho Yoon Jae, đối với em mà nói có lẽ không bao giờ nên xuất hiện. Không chỉ vì Yoon Jae là một đứa con trai, giống em, mà còn bởi Yoon Jae đã thật lòng thích một người con gái khác. Thế mà em vẫn gìn giữ tình cảm của mình trong bao nhiêu năm trời. Thế mà em vẫn không ngừng ở bên cậu ấy, không ngừng lặng lẽ nhìn về hướng cậu ấy. Hành động có thể coi là ích kỉ nhất của em, chính là nói cho Si Won, bạn thân của cả hai và cũng là người mà Yoon Jae thầm thích tình cảm thật sự của mình. Nhưng sau đó, ngay cả khi có cơ hội giành lấy Yoon Jae cho riêng mình, một buổi đi ăn chỉ có hai người, rốt cuộc em lại chỉ cười và bảo không sao đâu, rằng chúng ta đi về thôi, rằng đi ăn hai người thì chán lắm, chỉ vì em biết người mà cậu ấy thực sự muốn đi ăn cùng không phải em, sợ rằng em sẽ làm cậu ấy chán.
Mỗi khi nhìn thấy Jun Hee như vậy, thích Yoon Jae một cách không hề vị kỉ như vậy, một cách “tôi chỉ mong cậu hạnh phúc” như vậy, tôi lại không thể nào chịu nổi. Khi cậu ấy nằm viện, người mang vở lịch sử đến cho cậu ấy là em. Khi cậu ấy nhìn thấy cô gái mình yêu bên người khác và đau khổ bỏ chạy, người đuổi theo là em. Khi cậu ấy quyết định thi vào trường không quân mặc cho tất cả mọi người ngăn cản phản đối, người đi thi cùng cậu ấy, duy nhất là em. Khi cậu ấy không đủ tiêu chuẩn để vào trường, phải trở về trong sự lo lắng bị chê cười, người bỏ thi để trở về cùng cậu ấy, an ủi cậu ấy, cũng là em. Khi cậu ấy thi cử, người bên cạnh dọn dẹp nhà cửa, nấu mì cho cậu ấy ăn là em, người rửa bát là em, người khuyên nhủ cậu ấy làm hòa với Si Won là em. Khi cậu ấy cố gắng quên người con gái kia đi, 7 năm trời ở Seoul đất khách quê người, người lúc nào cũng ở bên khiến cậu ấy không bao giờ có thể cảm thấy cô đơn, chính là em. Là em. Là em. Là em. Luôn là em.
Vậy mà ngay cả khi em nói với Yoon Jae rằng em thích cậu ấy, cậu ấy lại có thể nghĩ là em điên, là em nói đùa. Thế nhưng khi ấy Jun Hee của tôi đáp lại như thế nào? Em chỉ cười thôi. Không giải thích thêm gì cả. Nếu cậu ấy không muốn coi lời thú nhận đó là một sự thật, cũng ổn thôi em cũng sẽ chỉ xem nó như là một câu bông đùa. Và từ đấy không một lần nào nữa, em khiến cho Yoon Jae phải bận tâm về tình cảm của em. Chưa bao giờ em đòi hỏi gì hơn ở Yoon Jae ngoài tình bạn cậu ấy luôn dành cho em. Và em trân trọng nó như thể nó quí giá hơn cả chính những cảm xúc đang run rẩy trong trái tim em. Tình cảm của em nồng nhiệt hơn của Yoon Jae nhiều, mạnh mẽ hơn của Si Won nhiều, nhưng em lại là đứa ngốc nhất trên đời, là đứa hâm đều đặn gửi bao nhiêu tin nhắn bài hát đến cho người ta nhưng chưa bao giờ hé một lời về điều đó. Em lặng lẽ giữ chúng cho riêng mình, bây giờ, và có lẽ là mãi mãi...
Xem tập cuối, cảnh họp lớp, tôi thấy có chút lo lắng khi gần như nhân vật nào cũng có đôi có cặp, riêng em, hơn 15 năm kể từ ngày nhận ra tình yêu đầu đời của mình, vẫn có chút bối rối khi cậu ta choàng tay qua cổ và kéo em sát lại gần để chụp một tấm ảnh chung. Tôi như tưởng tượng ra được ánh mắt đượm buồn, nụ cười có phần gượng gạo của em khi nhìn về hai nhân vật chính. Nhưng không, ngược lại, Jun Hee của ngày họp lớp hôm đó là Jun Hee hạnh phúc nhất mà tôi từng thấy, ánh mắt, nụ cười khi em nhìn về phía Yoon Jae và Si Won cũng là những ánh mắt, nụ cười chân thật nhất. Và khi em nói với hai người rằng sẽ có người đến đón em, và khi một chiếc xe đỏ bóng loáng thật sự tiến đến...
Tôi chưa bao giờ cảm thấy tò mò về chủ nhân chiếc xe đã đến đón Jun Hee ngày hôm đó, chỉ thấy mừng kinh khủng khi biết em đã có một người ở bên cạnh. Cái cách em hạnh phúc đợi người đó đến, nụ cười thật tươi khi em mở cửa ra và bước vào, rồi chiếc xe lướt đi - đó là đoạn kết trọn vẹn nhất tôi từng được xem từ trước đến giờ. Bởi cho dù Jun Hee chỉ là một nhân vật phụ yêu đơn phương nhân vật chính - người đã được sắp xếp một định mệnh tuyệt vời với tình yêu đầu đời của cậu ta, nhưng hơn ai hết em cũng xứng đáng gặp được một người yêu thương em nhiều hơn cả em yêu thương mối tình đầu của mình, một người sẵn sàng lấy trái tim cậu ấy bù đắp vào phần trái tim đã mất của em và khiến khuôn mặt em luôn rực rỡ những nụ cười thiên thần. 1004♥
Labels: 1997 fever, em-Hee fever, jun hee, korean drama, rant, Reply 1997 |